Văn mẫu lớp 9

Kể lại một lần làm mẹ buồn mà em nhớ mãi

Kể lại một lần làm mẹ buồn mà em nhớ mãi

Hướng dẫn

Trong của mỗi không ai có thể hoàn hảo, mà không dù chỉ một lần. Tôi cũng vậy, tôi nhớ mãi cái tính ngang nạnh của mình lúc còn nhỏ đã khiến mẹ không vừa lòng. Mặc dù năm nay tôi đã học lớp sáu nhưng tôi không sao quên được mà tôi mắc phải. Nó khiến tôi nhớ mãi.

Hồi đó khi tôi còn là một cô bế nghịch ngợm ở năm học lớp ba của tôi. Do sự bướng bỉnh mà tôi đã gây ra. Tôi bị các bạn rủ rê đi chơi. Lúc đó tôi không biết nên thường xuyên bỏ học đi chơi. Kết quả là tập của tôi sút trông thấy. trên những trang vở, những bài kiểm tra là những con số 1, 2, 3 điểm. Cô giáo thấy tôi bỏ học mấy ngày liền rồi còn bị điểm kém. Cô giáo đã trao đổi với mẹ tôi.

Chiều hôm ấy, tôi về nhà mọi hôm tối mẹ mới về nhưng sao hôm nay mẹ về sớm vậy. Mẹ gọi tôi đến và hỏi về tình hình của tôi ở lớp. Tôi nói rối một cách trơn tru. Khi mẹ yêu cầu tôi đưa sách vở của mình cho mẹ xem. Tôi không biết làm cách nào trong hoàn cảnh đó tôi liền hét lên: “Mẹ không có quyền đòi xem sách vở của con!” Mẹ giận run người ánh mắt của mẹ hoàn toàn khác so với lúc ban đầu và mọi ngày. Trên tay tôi cầm cặp sách lúc đó rơi xuống. Từ trong cặp của tôi những bài kiểm tra điểm 1, điểm 2 tung ra, lúc đó tôi không còn nói được gì nữa. Mẹ im lặng và vào phòng khiến tôi đứng như trời trồng giữa nhà.

Xem thêm:  Nghị luận về thanh niên với lý tưởng cách mạng

Hôm ấy, bố về quê. Mẹ từ trong phòng bước ra để chuẩn bị bữa tối. Mẹ trông thấy tôi, mẹ không nói gì chỉ lẳng lặng đi bvaof trong bếp nấu cơm. Thỉnh thoảng tôi lại thấy mẹ đưa tay lên gạt những giọt nước mắt đang dơi từ đôi mắt của mẹ. Thái độ của mẹ và sự im lặng khiến tôi hoảng sợ. Mọi khi mẹ hay nói, cười với tôi, còn những lúc naaus ăn mẹ thường hỏi: “con thích ăn gì?”. Tôi chưa bao giờ nhìn mẹ kỹ đến như vậy, bỗng hôm nay tôi phát hiện ra mái tóc mẹ đã có vài sợi bạc. Nước da của mẹ sạm lại. trên khuôn mặt đã có nếp nhăn. Tôi tự hỏi mình “Tuổi già đã đến với mẹ rồi ư?”. Bỗng nhiên lúc đó tôi chỉ muốn chạy đến và ôm chầm lấy mẹ. Bữa cơm tối hôm ấy không được như mọi ngày khiến tôi không thể ăn nổi. Lúc đó tôi chỉ muốn nói với mẹ một con “Con mẹ” nhưng cái tính ngang ngạnh làm cho lưỡi của tôi cứng lại không nói nên lời. Tôi cảm thấy hình như mẹ đang nén tiếng thở dài. Tôi ăn lưng bát cơm rồi đặt bát xuống đi học bài. Tôi ngồi một mình trong căn phòng với tâm trạng lo buồn. Lũ bạn đang í ới gọi nhau ngoài ngõ. Nhưng tôi làm sao có thể đi được. Những bài kiểm tra điểm k& 2000 eacute;m vì tôi mải chơi. Ánh mắt mẹ vì lời nói của tôi. Tôi chưa bao giờ thấy mình tệ như vậy. Tôi biết tâm trạng của mẹ cũng không khác gì tôi lúc này. Căn nhà bỗng trở nên vắng vẻ biết bao. Trong lòng tôi lúc này chỉ muốn được mẹ ôm vào lòng. Tôi rón rén đến bên mẹ. Tôi được tiếng thở dài của mẹ. Tôi biết mẹ cũng đang rất buồn. Tôi thầm nói khẽ “Mẹ ơi! Con mẹ!” Nước mắt tôi lăn tròn trên má rơi xuống gối. Hơi thở của mẹ lúc đó rất gần gũi. Bàn tay ấm áp chịu nhiều khổ cực áp vào má tôi. Mẹ ôm tôi vào lòng rồi thì thầm: “Ôi con gái yêu của mẹ, con ngủ mơ rồi này”. Tôi đã khiến mẹ buồn mà tình yêu thương của mẹ đối với tôi vẫn không thay đổi. Mẹ vẫn tha thứ cho tôi. Lúc đó tôi nằm in và giả vờ nhắm mắt, tôi chỉ sợ rằng khi tôi ngủ đi đến lúc tỉnh dậy thì chỉ là giấc mơ.

Xem thêm:  Niêu cơm Thạch Sanh

cứ trôi, tôi dần dần lớn khôn. Thế là tôi đã trở thành một cô học trò biết nghe lời. Ngày ngày cắp sách đi học cùng bạn bè. Tôi biết rằng hình ảnh mẹ trong lần phạm lỗi này sẽ nhắc nhở tôi và là một bài học trong cuộc sống.