Văn mẫu lớp 9

Hãy viết về cô giáo chủ nhiệm lớp cuối cấp

Hãy viết về cô giáo chủ nhiệm lớp cuối cấp

Hướng dẫn

trôi qua thật nhanh thế là năm nay tôi đã là cuối cấp. Vậy là đã sắp bốn năm tôi gắn bó ở ngôi trường Gia Cẩm này với biết bao nhiêu buồn vui tuổi học trò đi vào những trang sách. Và có lẽ suốt bốn năm này chắc tôi và các bạn lớp 9G chúng tôi sẽ mãi biết ơn cô giáo Nhung chủ nhiệm lớp chúng tôi. Cô trong chúng tôi  sẽ mãi là hiền thứ hai trong lòng chúng tôi, nâng niu dìu dắt chúng tôi đến những thành công.

Ngay từ ngày tôi mới vào lớp 6, ôi!Cảm xúc ngày  ấy tôi quên  sao được chứ, cái cảm xúc cứ kì lạ làm sao, thấp thoáng  nỗi niềm vui đôi khi chen niềm lo lắng nhưng  kĩ lại chắc đó cũng là tâm trạng chung của mỗi học sinh cùng trang lứa với tôi. Nhưng cảm xúc kì lạ ấy của tôi lúc ấy tự nhiên tan biến hết đi khi tôi được vào học ở 6G được nghe những lời vô cùng trìu mến của cô, tình cô trò chúng tôi dường như thân quen từ rất lâu. Tiết học đầu tiên hôm ấy nó cứ như khắc sâu vào tâm trí tôi, nó trở thành tiết học với nhiêu kỉ niệm đẹp trong tâm trí chúng tôi, nó không còn đơn thuần là những con số thô xơ kia nữa mà nó là tiết  học giàu tâm huyết và tình yêu thương của cô dành cho chúng tôi. Thế mà thời gian nhanh quá năm nay tôi đã là học sinh lóp 9 rồi. Tôi càng cảm thấy rõ hơn tình cảm của cô đối với gia đình 9g thân thương của tôi. Tôi hiểu thành công mà 9g chúng tôi đạt được tất cả là không thể thiếu dược công lao của cô Nhung. Chúng tôi thầm cảm ơn tình cảm của cô, tình cảm đó xuất phát từ lòng yêu nghề nhà giáo, niềm yêu thương học sinh sâu sắc của cô. Trong những lần văn nghệ của lớp để đạt được những giải cao là cả sự cố gằng của cô lẫn các bạn trong lớp, cô luôn theo sát chúng tôi lo lắng quan tâm đến tâm lý học sinh, hiểu chúng tôi hơn ai hết. Những ngày vất vả, cô luôn động viên chúng tôi cố gắng nỗ lực trong và chúng tôi cũng tự hiểu rằng sự thành công trong của mình đó cũng chính là niềm vui của cô. Mỗi lúc tôi lại nghĩ tự hỏi lại mình trong suy nghĩ thì không lúc nào tôi giám quên đi công ơn của cô vì khi tôi nản chí trong sau những lần vấp ngã thì chính cô đã tiếp thêm cho tôi để tôi vươn lên cố gắng hơn, để trau dồi kiến thức, tân trang cho kỳ thi cấp 3 sắp tới. Chính ở trong lớp tôi việc cũng đâu phải ai cũng như nhau, còn có nhiều sự chênh lệch nhưng may mắn chúng tôi đều được học cô, nhờ cô dạy dỗ mà các bạn học kém đã vươn lên, không cảm thấy tự ti trong , tự cố gắng hơn nữa. Tôi yêu nhất những cảm giác cả lớp mình cùng ngồi nghe cô giáo giảng, suy nghĩ những bài toán khó để cùng nhau tìm ra cách giải thú vị. Vì nó không hẳn chỉ cho chúng tôi kiến thức mà nó còn cho chúng tôi cảm n 2000 hận sự đoàn kết của lớp tôi cũng như tình cô trò chúng tôi. Cô Nhung tôi là một người dạy toán nên quả thật tính cô rất thẳng thắn, có gì cô nói luôn và chúng tôi rất quý cô ở tính này. Đôi khi ở lớp tôi, các bạn cũng hiếu động làm cô buồn, cũng không thể trách được vì chúng tôi đang là tuổi học sinh mà, đôi lúc cũng không tránh được những lỗi lầm và cô tôi cũng hiểu, chỉ ra lỗi sai nhắc nhở để các bạn tôi hiểu được và sửa sai. Tôi càng suy nghĩ càng yêu lớp tôi và cô Nhung tôi nhiều lắm!Cô luôn dạy cho chúng tôi là một là phải đoàn kết cùng nhau phấn đấu cố gắng đi lên. Và cô sẽ mãi là người phụ nữ tôi yêu quý, cô cũng chính là người thắp lên ngọn lửa hi vọng cho chúng tôi. Năm nay tôi đã là người học sinh cuối cấp rồi! Cứ nghĩ đến tôi lại thấy vừa vui vì mình đã khôn lớn, đã trưởng thành dần nhưng tôi lại vừa thấy buồn vì sắp phải xa 9G cũng như cô Nhung của chúng tôi với bốn năm học biết bao kỉ niệm yêu thương và chắc những hình ảnh về cô tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi cứ thấy thời gian cứ một trôi mau hơn để lại đây những kỉ niệm vui buồn mà ngày nào còn mới quen nhau nay đã chia tay  bạn bè. Tôi tự mình suy nghĩ nếu thiếu cô và gia đình 9G tôi sẽ ra sao! Thiếu cô chắc chúng tôi sẽ buồn lắm! Chắc mai này lên cấp 3 chắc sẽ không có một cô giáo nào quan tâm chúng tôi sâu sắc như cô tôi, yêu thương chúng tôi như con mình, một thứ tình cảm vô cùng gắn bó. Tôi công lao của cô là vô cùng to lớn. Tôi như muốn thốt lên thay lời cả 9G nói: “Chúng em cảm ơn cô nhiều lắm! Cảm ơn cô vì đã đến bên chúng em, dìu dắt chúng em khôn lớn!”

Xem thêm:  Giả sử mình là biển, em hãy viết bài văn với chủ đề: Ước mong của biển nước ta hiện nay.

Càng nghĩ tôi càng cảm nhận tình yêu thương cô dành cho chúng tôi!Và nó sẽ mãi là thứ tình cảm sâu sắc trong lòng tôi, cô sẽ mãi là người phụ nữ tôi yêu và kính trọng.